Home » Tin Kinh Doanh - Quản trị - Đào tạo

L

6 September 2010 No Comment

Lãnh đạo là “nấu ăn” cho “trăm họ”

Tác giả: Quốc Dũng (dịch từ blogs.hbr.org)

Nghề ca sĩ, diễn viên là “làm dâu trăm họ”, khó chiều lòng được hết đa số. Nghề lãnh đạo cũng gần tương tự như thế.

Đó là quan điểm của Gianpiero Petriglieri, Giáo sư về Hành vi của Organisational Behaviour tại Trường kinh doanh INSEAD.

Tại sao việc tranh luận về bản chất của lãnh đạo luôn rất lôi cuốn? Nhiều thất bại trong lãnh đạo đã thúc giục chúng ta tìm hiểu xem đâu là những giá trị của lãnh đạo. Nhưng dù có nghiên cứu bằng khoa học nghiêm túc, lý luận triết học, kể chuyện đầy cảm hứng, bình luận tinh tế, phê bình dí dỏm, nói chuyện tầm phào, hay hùng biện, khả năng lãnh đạo vẫn luôn là một bí ẩn.

Đó là bởi tài lãnh đạo là một đặc điểm mãi mãi thuộc về kinh nghiệm của con người, và ràng buộc mật thiết với thời gian, địa điểm, và văn hóa. Khi chúng ta cố gắng đưa nó vào một khái niệm mang tính chất vĩnh cửu, chúng ta mới chỉ nêu ra các mùi vị đặc trưng của nó. Nói theo cách này, tài lãnh đạo cũng giống như một món ăn.

Chúng ta không thể sống nếu thiếu cacbon, protein, chất béo. Điều đó thật đơn giản. Thức ăn cũng mang nhiều ý nghĩa và sự tranh luận giống như mọi loại hình nghệ thuật khác. Vị ngon ngọt đặc trưng của spaghetti với mực ống có thể là kỳ quặc hoặc khiến bạn thấy buồn nôn.

Nhưng đối với tôi đó lại là hương vị của những mùa hè gắn với tuổi thơ. Thức ăn thể hiện bản thân bạn và xã hội bạn đang sống. Người ta nói rằng bạn là những gì mình ăn. Những gì chúng ta ăn, giống như chúng ta là ai, chúng ta từ đâu tới, ở đâu và với ai, và chúng ta mong muốn điều gì.

Giống như đồ ăn, khả năng lãnh đạo có thể là sự an ủi, thú vị, ngạc nhiên, hay khó chịu.

Giống như đồ ăn, khả năng lãnh đạo có thể là sự an ủi, thú vị, ngạc nhiên, hay khó chịu. Giống đồ ăn, nó bao gồm nguyên liệu, sự kết hợp, và là đặc trưng của một cộng đồng – như gia đình, quốc gia, hay công ty. Nó mạnh mẽ, mang chúng ta đến với nhau, và đại diện cho chúng ta. Giống thức ăn, tài lãnh đạo có bản chất vô tận, đến từ vô số hình thức khác nhau, và đòi hỏi đáp ứng những nhu cầu cơ bản.

Khi các nhà lãnh đạo muốn thể hiện khả năng và hành động theo những cách chúng ta cho là thích hợp, chúng ta làm theo. Khi họ không còn làm theo cách đó nữa, chúng ta cũng từ bỏ. Chúng ta nói rằng, họ đã mất ảnh hưởng của mình. Nhưng một cách chính xác hơn, nên nói rằng chúng ta đã đánh mất vị giác của chính bản thân.

Và điều này tạo nên những thách thức cơ bản trong thời đại của chúng ta.

Sẽ dễ dàng hơn khi chúng ta cung cấp thức ăn cho một nhóm ổn định và đồng nhất. Nếu chúng ta có cùng chung khẩu vị, tất cả những thứ bạn cần là đưa ra đúng thành phần, công thức nấu, kỹ năng và các dụng cụ làm bếp. Nhưng mọi việc khó khăn hơn khi những nhu cầu đa dạng hơn.

Để giữ chân mọi người lại bàn ăn không chỉ cần sự chuẩn bị khéo léo. Nó còn phụ thuộc vào việc chọn lựa các hương vị nào mà mọi người sẽ thích. Đôi khi điều này rất đơn giản, khi chỉ một vài người phàn nàn về bánh mì. Nhưng có lúc lại khó khăn hơn nhiều, như khi họ yêu cầu món thịt ngựa chẳng hạn.

Tương tự, việc lãnh đạo cũng khó khăn hơn khi những đòi hỏi đa dạng hơn và ít có tiền lệ hơn. Làm thế nào để khiến việc lãnh đạo trở nên mạnh mẽ, liên kết với nhau, và có ảnh hưởng với mọi người khi mỗi người lại có một khẩu vị khác trong việc nhìn nhận việc lãnh đạo. Tất nhiên, những người này không thuộc một nhóm đồng nhất. Thử thách căn bản này đã kích thích việc phát triển kỹ năng lãnh đạo, và đưa các nhà quản lý tới các trường kinh doanh.

Nguồn từ vnr500.vn

Comments are closed.